Hiển thị các bài đăng có nhãn sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

trần thị cổ tích


khúc tưởng niệm


Đêm Cẩm Viên
Đêm cà phê
Đêm Quảng Ngãi
Những mắt nến rưng rưng nhỏ lệ khóc người
Bao năm rồi
Bao giòng sông vẫn chảy
mà tiếng đàn xưa …
lặng lẽ nơi nao

Trịnh Công Sơn
- “một chàng phiêu lãng-
ôm đàn tới giữa đời”* tấu khúc thi ca
ngàn năm cuốn trôi thăng trầm vinh nhục
lấp lánh giữa tim người
vẫn ca-khúc-trịnh-công-sơn

*Lời nhạc “Tà áo Văn Quân” (Phạm Duy Nhượng)

gửi người đồng điệu

Hát đi anh
Những tình khúc buồn
Hát lên em
Ngàn lời yêu thương
Nâng ly cà phê nhắp từng giọt đắng
Nâng ly cam vắt ngấm từng giọt thơm
Bao đắng cay ngọt ngào làm nên cuộc sống
Người cầm tay người mở lối yêu thương
Đi qua cuộc đời lừng vang tiếng hát
Về với đất trời tự tại phiêu nhiên

Cà phê Cẩm Viên bên nhau ta ngồi
Thao thức nhớ người bên trời lãng bạt
Gửi lại cho đời chút tình độ lượng
Độ lượng người
Độ lượng ta

MỘT tháng TƯ đêm nay
Tình ca Trịnh Công Sơn xoay tròn cõi nhớ
Tươi xanh trên những cánh đồng
Ngát hương trên từng nẻo phố
Muộn phiền và hân hoan
An ủi trái tim người
   
           

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

trần hoàng vy * chùm thơ




tin nhắn của... nẫu!

Nẫu… ba mươi năm chưa gặp
Không biết bây chừ ra sao?
Tình cờ dạo chơi Facebook
Gặp nẫu nên… nhảy vô chào!

Nẫu ạ, lâu à… chuyện xưa
Thuở vừa mới lớn… mắc mưa
Hai tay che vạt áo ướt
Giấu điều… khó nói dạ thưa?

Ta giờ chồn chân gối mỏi
Công hầu, khanh tướng… chiêm bao
Những ngày… lên bờ xuống bụi
Thơ buồn lận đận xanh xao

Nẫu chừ cô giáo mới hưu
Rửa tay bụi phấn quê nhà
Lại làm… Ôsin giữ cháu
Ru buồn mòn lẳng bài ca!

Ta hề, phương Nam hành thân
Loanh quanh hoài nơi phố xá
Nhiều khi muốn tung hê cả
Lại e thể diện… phong trần?

Người xưa võng lọng về quê
Ta mấy chục năm xa xứ
Nhớ ngày ra ga, mưa níu
Bây chừ lấy cái chi về?

Tin nhắn nẫu toàn không dấu
Đọc mà như xót… cỏ may
Thuở xưa bờ sông lộng gió
Gở hoài, ửng đỏ ngón tay!

Tự nhiên chợt muốn cancel
Tin nhắn save nỗi nhớ
Nẫu, ta bây chừ đã lỡ
Xế chiều mây trắng lô xô…


 màu xưa

Màu xưa má phượng đoan trang
Màu mù sương sớm, thoắt vàng nắng trưa
Màu xưa màu của giọt mưa
Mấy năm cuối cấp màu chưa kịp buồn!

Kể từ xuống biển lên nguồn
Màu xưa hư ảo “mống chuồn” lung liêng
Vắt ngang hồn nỗi niềm riêng
Bàn chân lỡ bước lạc miền… màu xưa


 chợ nổi xuân bềnh bồng

Tôi dập dềnh trôi trên chợ nổi
Em bập bềnh. Em như cây bẹo
Tô bún mắm khói bay thơm lừng
Tòong teng hoài nải chuối héo?

Mùa xuân khi nào sắc thuyền ghe
Vạn thọ vàng khúc sông che
Rất nhiều hoa trái chất ngồn ngộn
Chọn mùa xuân… ngọt như chè!

Thôi đứng lai rai vài ly rượu
Nghe nước dưới chân chuyển dịch mùa
Nghe mình bềnh bồng say xuân… sắc
Đứng ghe này, réo gọi thuyền kia?

Chợ nổi chọn mua gì xuân nổi
Bốn mùa góp vốn một thuyền xuân
Nhấp nhô rượu sóng bềnh bồng nước
Chợt thấy ngày đi Tết thật gần…

----------------
* nguồn: tác gigửi


Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

bài chủ nhật số 15 - nguyễn đăng trình *thơ


















khuyết tròn tròn khuyết đời trăng
một đằng mơn mởn một đằng hẩm hiu

ả chim chím nụ nguyên tiêu
o sùi sụt nét bun thiu năm tàn
nàng rằm tháng tám xênh xang
cô đầu đông mặt mếu ràn rụa mưa

ngàn sau ngược mắt ngàn xưa
oái oăm trời đất cợt đùa mãi chăng
lẽ đâu cũng nguyệt cũng hằng
tội chi tội dữ phận trăng trái mùa!…


Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

lững thững chiều - nguyễn đăng trình * thơ















viết bài thơ vui sáng sớm
bỗng hoe màu chữ xế tà
điệu đà chút hương chút huốm
ngâm lên nghe nổi da gà

hát bài nhạc xuân phơi phới
bướm ong hoa cỏ rộn ràng
mưa đâu thốt buồn rười rượi
ru theo nhịp phách lá vàng

vẽ bức tranh hè rực nắng
đường hoa phượng đẫm tiếng ve
mây nào chợt đen hung hãn
bão ngang chớp dọc lập lòe

giật mình biết không còn trẻ
để lân la ngõ vườn yêu
ga tình chẳng còn tấm vé
cho tôi tuổi lững thững chiều!...




trọn một tình yêu – nguyễn tấn lực * thơ

















Em hỏi anh khi kiếp sau trở lại
Anh có còn yêu em nữa hay không?
Có tìm em, có còn mong đợi
Để như xưa mình vẫn mãi vợ chồng

 

Em hỏi anh sao đời người ngắn ngủi
Chưa tròn yêu tóc đã úa phai màu
Em chỉ muốn lần yêu là mãi mãi
Từ ngàn xưa đến tận ngàn sau

Này em yêu mình có duyên có nợ
Từ bây giờ đến tận mai sau
Nên kiếp nào mình cũng là chồng vợ
Như đất với trời vẫn mãi có nhau

Nhỡ mai sau em không là em nữa
Là áng mây trôi lạnh lẽo cuối trời
Anh sẽ xin hóa thân thành cơn gió
Cùng mây ngàn ta cứ mãi rong chơi…

nguyễn tất nhiên & một số bài thơ tình phổ nhạc




Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên có rất nhiều thơ hay đã được Nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc như bài: "Thà như giọt mưa", "Này cô em bắc kỳ nho nhỏ", "Hai năm tình lận đận", "Chuyện tình buồn"...


hàng me ở đường Gia Long

Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?
Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác

Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly
Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ

Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần
Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu

Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa

Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá"

Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt

Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt

Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế

Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh
Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần
(1973)

bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng.

bài thấm mệt đầu tiên


Tình mới lớn phải không em rất thích?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạ

Tình mới lớn phải không em rất lạ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước

Tôi có cánh buồm tấp về ký ức
Em có chỗ ngồi quên lãng như mây
Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây

Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại!)
Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đã rõ ràng ai khờ khạo hơn ai

Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhã!)
Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù!

Tình mới lớn phải không em rất mỏng?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ

Khi mỏi mòn nghe đời mình trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi!

cô bắc kỳ nho nhỏ

Đôi mắt tròn, đen, như búp bê
Cô đã nhìn anh rất... Bắc Kỳ
Anh vái trời cho cô dễ dạy
Để anh đừng uổng mớ tình si

Anh vái trời cho cô thích mộng
Để anh ngồi kể chuyện nằm mơ
"Đêm qua có một chàng bươm bướm
Nguyện chết khô trên giấy học trò"

Anh chắc rằng cô sinh trong Nam
Cảnh tượng di cư chắc lạ lùng?
Khi nghe ai luyến thương Hà Nội
Chắc cô nghe bằng tim dửng dưng

Anh vái trời cho cô dửng dưng
Coi như Hà Nội - xứ hoang đường
Để anh còn dắt cô đi dạo
Còn rủ cô vào rạp cải lương

Anh vái trời cô thích cải lương
"Thích kẻ anh hùng diệt bạo tàn"
Mốt mai thê thảm quanh đời sống
Cô sẽ còn đôi chút lạc quan

Đôi mắt tròn, đen, như búp bê
Cô chớ nhìn thiên hạ lận lường
Mà hãy nhìn anh cay lắm chuyện
Nhưng còn con trẻ chuyện yêu đương

dung khúc

em ham chơi chưa hết mùa con gái
cười như hoa vui tiếng gọi mặt trời
nghịch như chim ăn dở trái chín cây
cây chín trái lòng anh rơi lăn lóc

em ham vui chưa hết ngày chim chóc
lời nhẹ nhàng nào anh trách cho đang
trời sinh chim hót cho cả mai hồng
cho vạn vật... có nhành cây nó đậu

lúc chợt hiểu ra thì anh đã khổ
lòng bao dung nào sánh nổi cây cành!
em ham đi chưa hết tuổi xuân xanh
như chim chóc thiên di theo thời tiết

anh trụi lá mùa trơ xương gánh rét
thèm như thông ngăn ngắt đứng đầu non
chẳng bao giờ thông dáng đứng cô đơn
tạo hóa cũng bất công cùng cây cỏ!

em mắc cỡ chưa hết thời au má đỏ
gió se đông có làm tái môi son?
sân lúa hồn anh nắng đã không còn
anh chỉ trách thời gian bày sớm, tối

chứ ai nỡ giận chim bay ù té
vì quá yêu nó liến thoắng tinh nhanh
em ham chơi mà đời lại ham giành
anh thua cuộc vì... cắn răng độ lượng

thua cuộc vì nghĩ mình... cao thượng
(có nghĩa là đau chới với em ơi!)
chiều hôm nay mưa nhỏ nhỏ, sầu đời
sao chim sẻ tung tăng đùa khúc khích?
em ríu rít cho anh buồn muốn chết!

duyên của tình ta con gái bắc

ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
thương lại bóng hình người năm năm trước...
em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền

nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
nhớ duyên dáng, ngây thợ… mà xảo quyệt!
ta sẽ nhớ dặn dò lòng nên tha thiết
nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ

nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
nên hùng hổ... để đợi giờ thua thiệt!
nghe nói em vừa thi rớt Luật
môi trâm anh tàn héo nụ-xa-vời

mắt công nương thầm khép mộng-chân-trời
xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng!
(dù thật sự cũng đáng đời em lắm
rớt đi Duyên, rớt để thương người!)

ta - thằng ôm hận tú tài đôi
không biết tìm ai mà kể lể
chim lớn thôi đành cam rớt lệ
ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh!

nếu vì em mà ta phải điên tình
cơn giận dữ đã tận cùng mê muội
thì đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối
tay tre khô mối mọt ăn luồn

dễ gãy dòn miểng vụn tả tơi xương
khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu!
em chẳng bao giờ rung động cũ
ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu

nên trở về như một con sâu
lê chân mỏng qua những tàn cây rậm
nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
lá-xanh-em chưa dấu lở loang nào

để ta còn thi sĩ nhất loài sâu
nhìn lá nõn, tiếc, thèm... đâu dám cắn!
nếu vì em mà thiên tài chán sống
thì cũng vì em ta ngại bước xa đời!

em hiền như ma soeur

đưa em về dưới mưa
nói năng chi cũng thừa
phất phơ đời sương gió
hồn mình gần nhau chưa?

tay ta từng ngón tay
vuốt lưng em tóc dài
những trưa ngồi quán vắng
chia nhau tình phôi thai

xa nhau mà không hay
(hỡi em cười vô tội
đeo thánh giá huy hoàng
hỡi ta nhiều sám hối
tính nết vẫn hoang đàng!)

em hiền như ma soeur
vết thương ta bốn mùa
trái tim ta làm mủ
ma soeur này ma soeur

có dịu dàng ánh mắt
có êm đềm cánh môi
ru ta người bệnh hoạn
ru ta suốt cuộc đời
(cuộc đời tên vô đạo
vết thương hành liệt tim!)

đưa em về dưới mưa
xe lăn đều lên dốc
chở tình nhau mệt nhọc!

đưa em về dưới mưa
áo dài sầu hai vạt
khi chấm bùn lưa thưa

đưa em về dưới mưa
hỡi em con nít nhỏ
chuyện tình nào không xưa?

vai em tròn dưới mưa
ướt bao nhiêu cũng vừa
cũng chưa hơn tình rụng
thấm linh hồn ma soeur

hai năm tình lận đận

1.
Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng xanh xao
Mùa đông, hai đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau

Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng hư hao

Em không còn thắc bính
Nuôi dưỡng thời ngây thơ
Anh không còn lýnh quýnh
Giữa sân trường trao thư

Hai năm tình lận đận
Hai đứa đành xa nhau
Em vẫn còn mắt liếc
Anh vẫn còn nôn nao

Ngoài đường em bước chậm
Trong quán chiều anh ngóng cổ cao

2.
Em bây giờ có lẽ
Toan tính chuyện lọc lừa
Anh bây giờ có lẽ
Xin làm người tình thua
Chuông nhà thờ đổ mệt
Tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ
Rơi xuống trần gian mưa

Dù sao thì Chúa cũng
Một thời làm trai tơ
Dù sao thì Chúa cũng
Là đàn ông... dại khờ
Anh bây giờ có lẽ
Thiết tha hơn tín đồ
Nguyện làm cây thánh giá
Trên chót đỉnh nhà thờ

Cô đơn nhìn bụi bậm
Làm phân bón rêu xanh
Dù sao cây thánh giá
Cũng được người nhân danh

3.
Hai năm tình lận đận
Em đã già hơn xưa!
(1972)

khúc tình buồn

1.
Người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc mòn tay
trùng trùng gió lộng

(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)

Người từ trăm năm
về khơi tình động
ta chạy vòng vòng
ta chạy mòn chân
nào hay đời cạn

(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)

Người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ

(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)

2.
Thà như giọt mưa
gieo xuống mặt người
vỡ tan vỡ tan
nào ta ân hận
bởi còn kịp nghe
nhịp run vồi vội
trên ngọn lông măng
(người từ trăm năm
vì ta phải khổ)
(1970)

đám đông

1.
cô Bắc Kỳ nho nhỏ
tóc "demi-garcon"
chiều vui thương đón gió
có thương thầm anh không?

cô Bắc Kỳ nho nhỏ
tóc "demi-garcon"
cười ngây thơ hết nu
tình cờ thấy anh trông
khi không đường nín gió
bụi hết thời bay rong
khi không đường nín gió
anh lấy gì lang thang?

cô Bắc Kỳ nho nhỏ
tóc "demi-garcon"
chiều đạp xe vô chợ
mắt như trời bao dung
anh vì mê mãi ngó
nên quên thù đám đông!

2.
đời chia muôn nhánh khổ
anh tận gốc gian nan
cửa chùa tuy rộng mở
tà đạo khó nương thân
anh đành xưng quỉ sứ
lãnh đủ ngọn dao trần!
qua giáo đường kiếm Chúa
xin được làm chiên ngoan
Chúa cười run thánh giá
bảo: đầu ngươi có sừng!
đời chia muôn nhánh khổ
anh tận gốc gian nan

cô Bắc Kỳ nho nhỏ
mắt như trời bao dung
hãy nhìn anh thật rõ
trước khi nhìn đám đông
hãy nhìn sâu chút nữa
trước khi vào đám đông!
(1973)


Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

trăng mật xuân – trần thị cổ tích * thơ

















này xống áo
này dép giày
này mũ nón...
hãy tung vào một xó
ta và xuân nguyên thủy rạng ngời...

đêm huyền dịu
đêm chơi vơi
đêm ngọt ngào
hương xuân ngây ngất
ta ngã vào xuân
quyện vào xuân bay lên bay lên đỉnh trời
bát ngát...

nước bềnh bồng
mây bềnh bồng
gió mơn man
lời hoa dìu dặt
ngực biển phập phồng phả làn hơi ấm
ngàn cây run run bật nảy chồi xuân...

xuân hỡi xuân!
xuân tràn trề mật ngọt
em... em ơi!
uống cạn môi mềm...

xuân của đất của trời là mãi mãi
còn xuân đời có trở lại đâu em?!



Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

níu áo mùa xuân - nguyễn đăng trình * thơ

















xuân ơi! đừng vội trở hài
để bao đôi lứa khoan thai vợ chồng
đường tình tưởng thẳng mà cong
tưởng cong lại thẳng thẳng cong khó lần!

xuân ơi! xin hãy chậm chân
ngày xanh chẳng mấy sẽ dần dà phai
trăm năm không ngắn không dài
nhưng là chớp mắt mùa trai trẻ... và

cuộc tình nào cũng chóng qua
nụ hôn nào cũng phôi pha hương nồng
từ hồng hoang đến hoang hồng
yêu ròng rã vẫn chưa xong cuộc tình!

xuân ơi! xuân cứ trùng trình
để bao đôi lứa hết mình lứa đôi...


Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

bài chủ nhật số 14 - nguyễn đăng trình * thơ













đừng bắt ta phải chửi thề văng tục
dân văn chương chưa”đm!” bao giờ
lời tâm huyết nhỏ to gần gãy lưỡi
mặt mạ đồng vẫn trấm trất trấm trơ

đừng buộc ta phải phàm phu tục t
thượng cẵng tay rồi đến hạ cẵng chân
ta luyện võ chẳng qua cần tự vệ
khi du côn toan cậy thế làm càn

đừng xui ta phải beo gầm hổ rống
chuyện cỏn con cũng múa vuốt nhe nanh
rồi vu vạ trăm ngàn điều độc địa
hòng mượn đời bêu riếu thân danh

ta thừa biết em học hành chẳng mấy
nhưng ranh mương thì ít kẻ sánh bằng
quỷ dẫn lối đưa đường ngôi dâu trưởng
cửa nhà ta toàn những tối không trăng

thôi em ạ! hay chi trò hoang tưởng
tài bấy nhiêu và đức chẳng bao nhiêu
mèo nhỏ xíu bắt chuột to sao nổi
chưa năm mươi mà bước đã liêu xiêu!...


Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

một thoáng u buồn - nguyễn tấn lực * thơ


















Hoa vẫn nở tưởng như đời vẫn đẹp
Sao trong ta hờ hững đón xuân về
Phiên khúc ngày xanh xa rồi mấy độ
Rượu đêm tàn sao hồn mãi tái tê

Thời hoa mộng đã chôn vào dĩ vãng
Ngủ yên đi xanh rêu dãy mộ sầu
Đốt tâm tư khói bay hồn thanh thản
Cơn lốc nào khơi dậy nửa hồn đau

Tóc ngày xanh tháng năm nào nhuộm trắng
Tuổi xuân trôi dần xa dấu địa đàng
Giòng lệ ứa lăn dài trên môi đắng
Say ngút trời sao buồn vẫn chưa tan

Cháy buồng tim cớ sao hồn ngắt lạnh
Gió cô đơn lịm chết tuổi xanh rồi
Đêm tàn tạ rưng rưng sầu bất tận
Đời vật vờ hiu hắt lục bình trôi…

28/12/2012

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

giáng sinh ở rừng - nguyễn đăng trình * thơ













giữa rừng ngồi đệm tông mi
chúa quên!
đàn vẫn nhu mì nhỏ to
nên chi đêm thánh buồn xo
trăng côi cút sượng co ro… nỗi đời!...

xập xòe lí lộng bóng dơi
khua khua cành khế hương rơi ngát vừa
khẽ lay thức cuộc tình xưa
hôn mê từ dạo cau chưa trĩu buồng!...

 

lỡ tay chạm nốt trầm buông
trúng y bon miệng vết thương đang lành
tông mi thẻ thọt cầm canh
rủ rê nỗi xót xa quanh bước về

 

cuộc tình buồn ngật ngừ nghe
tỉnh mê chán lại tỉnh mê… cợt đùa…
này em có nhớ*
rừng mưa
mình tôi nhóng giáng sinh xưa xửa… đàn!…

 

----------------
* tên ca khúc TCS