Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

em yêu anh – trần minh nguyệt * truyện ngắn





Cô luôn miệng bảo là yêu anh, yêu còn hơn cả bản thân mình nữa. Vậy mà cô lại không nhớ đến ngày sinh nhật của anh. Đúng là thật đáng trách. Hôm sinh nhật anh, cô vẫn đến công ti như thường lệ, mà hôm đó sao công ti lại có quá nhiều công việc, cô chúi đầu vào làm mãi, làm mãi, và tạm quên mất anh – người giữ niềm vui, nỗi buồn của cô; người mà cô quanh quẩn trong từng ý nghĩ, từng hơi thở. Còn anh có lẽ hờn trách cô vô tâm, hay chính anh cũng quên mất luôn ngày sinh nhật của mình vì những nỗi khổ đau của cuộc đời mà anh phải đối mặt và trải qua cô cũng không biết nữa.
Tối hôm đó cô có việc phải gặp khách hàng và mãi cho đến tận hơn chín giờ đêm cô mới về tới nhà. Đến lúc đó trái tim của cô lại trỗi lên khúc nhạc nhớ thương, khúc nhạc tình yêu dịu vợi đến nao lòng. Cô cầm máy điện thoại lên, không có một cuộc gọi nhỡ hay một dòng tin nhắn nào của anh cả. Mà đúng ra khi cô tiếp khách hàng, anh có gọi cho cô, nhưng lúc đó cô bận bàn chuyện với khách, và nhà hàng tiếng ồn nhiều quá, cô chỉ nghe loáng thoáng một chuyện gì có liên quan đến sinh nhật. cô nghĩ là anh đi dự sinh nhật của ai đó – bạn cùng công ti của anh. Vậy mà đã hơn mười giờ đêm rồi, anh không gọi hay nhắn tin gì cho cô, mà cô gọi anh cũng không bắt máy. Cô cảm thấy lo sợ cho anh. Anh chỉ có một thân một mình, không người lo lắng, quan tâm. Cô hay đùa với anh:
- Có phải người nào mà nấu cơm ngày hai bữa cho ta, là người đầu ấp tay gối với ta không anh?
Anh lấy tay chỉ yêu vào trán tôi:
- Nói vậy anh biết bao nhiêu là người đầu ấp tay gối hả em?
- Thì đúng vậy mà – cô dấm dẳng. Trái tim anh có nhiều ngăn mà, mỗi ngăn chứa một người chứ mấy?.
- Có mỗi một mình em trong tim mà phát mệt rồi, thêm vài người nữa chắc chết quá…
- Anh xạo chết luôn , cô cười thản nhiên – Trong tim anh đâu có em, mà nếu có cũng chỉ để em trong một góc khuất nào đó mà thôi.
- Lại nói bậy nữa rồi. Anh cười hiền mà không giải thích gì thêm.
Mặc dù anh không khẳng định điều gì cả, nhưng cứ nghe anh bảo là cô nói bậy, là lòng cô lại rộn lên một niềm vui khó tả.
Ngày anh sinh ra năm nay, ban ngày trời đẹp, khí trời mát mẻ, vậy mà không hiểu sao trời ban đêm lại mưa dầm dề không dứt. Hơn mười một giờ đêm mà cô vẫn không liên lạc được với anh, máy anh cứ báo bận liên tục, cô thấy tủi thân và bật khóc. Trong đầu cô những ý nghĩ bi quan chập chờn ẩn hiện. Cô nghĩ: Chắc là anh đang nói chuyện với một người phụ nữ khác, mà người đó anh thương hơn cô rất nhiều. Hoặc là anh đi ngủ để chế độ yên lặng không muốn nghe điện thoại. Sau cùng đến 11h30 anh cũng gọi cho cô, cô bắt máy nhưng không thể nói nên lời; sự tủi thân lại ùa đến, nước mắt vòng quanh, cô bật khóc, nhưng cô cố nén sự yếu đuối của mình, cô không muốn anh biết. Anh không bao giờ an ủi mỗi khi cô khóc, anh chỉ tìm cách chọc cô thôi, anh chọc cho đến khi cô bật cười. Anh không nói gì đến chuyện tại sao anh về muộn, tại sao máy anh bận mà anh hỏi cô như thể không có chuyện gì xảy ra:
- Em ngủ chưa?
Vẫn còn tủi thân vì xúc động nhưng cô vẫn đáp khẽ:
- Chưa! Máy anh bận suốt…
- Mấy đứa bạn cùng công ti gọi điện chúc mừng anh ấy mà.
- Chúc mừng chuyện gì? Cô ngạc nhiên.
- Hôm nay là sinh nhật anh em ạ…
Nghe chính lời anh nhắc, một niềm ân hận lại dâng lên trong lòng cô, đến ngày sinh của anh mà cô cũng không nhớ, thì nói gì đến hai chữ yêu anh nữa đây? Nếu anh trách đôi câu – thì lòng cô sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng anh đã không làm vậy, không một lời hờn trách, anh vẫn quan tâm đến cô, vẫn hỏi xem cô về nhà có bị mắc mưa không? Đã ăn gì chưa? Có còn đau bụng nữa không? Cô không trả lời những câu hỏi chăm sóc thường lệ của anh mà chỉ nói đi nói lại có đúng một câu tự trái tim mình: “Em xin lỗi anh! Hãy tha lỗi cho em, đừng buồn em”. Và đêm hôm đó cô gần như thức trắng đêm, cô nằm suy nghĩ về anh, về sự vô tâm của mình và thấy lòng buồn trống trải chi lạ.

Cô nhớ anh, gọi điện cho anh, điện thoại của anh báo bận. Sau gọi lại anh bảo là điện thoại của con gái, con trai anh gọi về. Có lúc là bạn bè anh này, cô kia, có lúc anh bảo đang ngồi chơi cùng bạn không thể nói chuyện. Có lần cô nửa đùa nửa thật với anh:
- Em biết, em là người luôn xếp ở cuối hàng…
- Là sao? Anh ngạc nhiên hỏi lại
- Là em luôn xếp ở cuối hàng chứ sao? Là sau khi quan tâm hết anh này, cô nọ xong xuôi mới có thời gian dành cho em. Đúng vậy không?
- Chỉ là giao tiếp, là tình bè bạn thôi – Anh cười lớn.
- Không phải do anh đâu, mà tại số em nó vậy – cô vẫn giọng hờn tủi.
- Lại nói bậy nữa rồi. Tình cảm anh dành cho em, em không nhận ra sao?
- Làm sao mà em nhận ra được khi trái tim anh có quá nhiều ngăn, ngay cả có ngăn nào dành cho em không, em cũng không biết nữa – Giọng cô buồn và nhão nhẹt, nước mắt cô chực trào ra, cô phải cố ngăn nó lại.
Dường như anh cũng nhận ra rất rõ là cô đang buồn, anh vẫn cười và nói với cô như không có chuyện gì phải quan tâm:
- Tim anh có nhiều ngăn thật, nhưng nó trống rỗng không chứa ai cả, chỉ có em là ở trong ngăn to nhất đó thôi.
Và anh đã an ủi được cô. Cô mới khóc, mới đau khổ, hờn ghen đó, tức thì tim cô lại dấy lên một niềm tin mãnh liệt, niềm tin vào tình thương mà anh dành cho cô, một chỗ chở che vững chãi cho nỗi cô độc muộn phiền. Cô tự hứa với lòng là sẽ mang theo lời nói ngọt ngào, chân thành kia làm hành trang đi cùng năm tháng của cuộc đời mình.

Dù rất bận công việc ở công ti, nhưng anh vẫn dành thời gian để chở cô đi tham quan nơi này, nơi kia. Những ngày bên nhau như vậy làm cô nhớ mãi. Và cứ vào những buổi tối trước khi đi ngủ, cô thường ngồi một mình bên cửa sổ phòng mình nhìn ngó mông lung ra nền trời đêm nhấp nháy ánh sao mà nhớ đến những kỉ niệm bên anh – một chỗ duy nhất còn lại cho cuộc đời cô trong cõi tạm nầy. Rất nhiều đêm, cô đắm chìm trong những giấc mộng xa vắng êm đềm như một điệu nhạc quyến rũ giữa đêm thu có trăng sáng tỏa ánh dịu hiền. Nhưng cũng có lúc, tự dưng cô cảm thấy quá đỗi cô đơn và sầu muộn, khi nghĩ về cuộc đời trống rỗng và hoang vu của mình. Cô yêu anh rất nhiều nhưng không thể nào đến được với anh vì cuộc đời anh và cô giống như một cuộn chỉ rối không thể nào mà tháo gỡ ra được. Nó có thể sẽ đứt ra thành nhiều đoạn. Có thể sẽ rối rắm thêm. Với cô, cô không hề muốn cuộn chỉ ấy ngày càng thêm gút mắc, tạo thêm cho nhau nỗi bất hạnh không cùng. Cô vẫn tự an ủi mình và an tâm với hiện tại từng ngày được nương tựa bên anh, thế là đủ rồi, ngày tiếp nối ngày êm đềm như vậy trôi qua…
Chuyến đi tham quan vùng cao nguyên của anh, em cô rồi cũng đến. Từ lúc anh sắp xếp ngày đi, là cô mong chờ từng giờ, thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp, và có lúc cô cảm nhận như bánh xe thời gian như ngừng hẳn lại. Gần đến giờ khởi hành, cô gọi điện cho anh nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời. Tim cô một chút nhói đau, một chút lo sợ mơ hồ là có thể anh bận gì đó mà không đến, và sẽ không có chuyến đi nào hết. Cô đã trấn an mình bằng ý nghĩ: “Khi hết lòng yêu thương thì ai lại chẳng có những lo sợ vớ vẩn, những suy nghĩ cuồng loạn nhỉ?”.
Cô cầm điện thoại trên tay mà phân vân không dám gọi tiếp. Cô sợ những điều suy nghĩ viễn vông kia, sẽ thành hiện thực. Anh sẽ bảo là đang có việc bất ngờ không đi được nữa? Cô muốn kéo dài niềm tin chuyến đi là có thật. Sẽ đến với cô và anh trong một lát nữa thôi. Nhưng thời gian nặng nề dần trôi đến giờ hẹn nhau mà anh cũng không gọi lại. Cô thật sự thấy hoảng sợ, cô thấy lòng mình như có muôn ngàn mũi kim li ti châm, nó làm tim cô nhói đau, ray rứt.
Anh đã đến rất đúng giờ… Anh chưa bao giờ hứa với cô điều gì mà không giữ lời. Cô vừa yêu thương, vừa tự hào về cái tính đó của anh.

Ngồi sau xe anh chở, cô ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Quang cảnh chạy qua trong mắt cô dường như hết thảy đều mới lạ, và tươi đẹp. Những cây thông hai bên đường đều và thẳng tắp, cành lá như được bàn tay của tạo hóa xếp sẵn thành từng tầng, từng lớp, cành cây mềm mại, lá hình kim xòe ra như một chiếc quạt, gió thổi thoáng qua nghe rì rào, rì rào làm cho cô cảm thấy cuộc sống đáng yêu và bình yên đến lạ. Thoạt nhìn, cô không biết là cây gì, chỉ thấy những hàng cây rất đẹp mọc trên ngọn đồi thoai thoải
- Anh ơi! Cây gì mà thân giống cây tùng bách, mà lá giống cây dương liễu vậy. Em thấy đẹp quá…
Anh quay nhìn theo hướng tay cô chỉ – bật cười:
- Em không biết thật sao?
- Không biết mà, em chưa thấy cây này bao giờ…
- Cây thông đó mà! Ở vùng cao nguyên có rất nhiều, nhất là Đà Lạt.
Một tay lái xe, một tay anh cầm lấy bàn tay cô siết nhẹ. Như lời yêu thương chia sẻ về sự ngây thơ của cô về cây thông. Về niềm hạnh phúc đang đến với cả hai trong giờ khắc này. Trái tim cô như thắt lại vì hạnh phúc. Cô cúi xuống hôn nhẹ lên vai anh. Cô áp mặt lên bờ lưng anh. Một thoáng hương nồng khiến cô ngây ngất. Vẫn không bỏ tay cô ra, anh nói:
- Mình ngừng xe ở đây một chút…
- Chi vậy anh? Cô ngạc nhiên hỏi.
- Anh muốn ôm hôn em bây giờ…
Hai má cô bỗng nóng bừng, nhưng cô đã nói khẽ:
- Đi tiếp đi anh!
- Nghĩ một chút thôi, anh muốn ôm em…
- Nhưng giữa đường mà?
- Kệ! – Anh cười hồn nhiên. Mình hôn nhau cơ mà?
Đến đoạn đường quành qua chân dãy núi thấp – anh bỏ tay cô ra và chú ý lái xe. Con đường dốc thoai thoải, hai bên vẫn là những đồi thông bạt ngàn, mặt đường gồ ghề tuy nhiên không có nhiều ổ gà, ổ voi lắm. Cuối cùng rồi xe cũng lên đến đỉnh đèo, xe chạy chậm – trước mắt cô là một bức tranh phong cảnh núi rừng trời mây gần gũi. Giữa chập chùng núi, từng đám mây dày bềnh bồng lơ lững, với đầy đủ hình dạng kì ảo trong ánh nắng chiếu thẳng. Cô ngẩn ngơ trước sự khác biệt giao thoa của mây trời, sương gió và núi rừng. Núi ôm mây, mây ấp núi. Những tấm chăn mây bàng bạc trên bầu trời càng làm cho cảnh vật bình ỵên trong một buổi chiều cuối thu se lạnh. Xa xa là những buôn nhà sàn, những ngôi nhà tầng cơ xưởng, tháp chuông nhà thờ nhỏ bé thấp thoáng trong làn mây trắng…
Công việc đầu tiên anh và cô khi đến thành phố vùng cao này là tìm thuê một phòng ở khách sạn. Khi nhân viên khách sạn vừa giao phòng quay đi. Anh đến bên cô, ôm ghì lấy cô và cô run rẩy chìm đắm trong cái hôn dài tưởng không bao giờ dứt mà cho đến mãi hôm nay cô vẫn còn nhớ hương vị ngọt ngào tê dại của nó. Cô đã trải qua một đêm trọn vẹn bên anh, một đêm được cùng anh đắm chìm trong tận cùng của si mê và hoan lạc của tình yêu và nỗi nhớ. Đêm ấy cô ngủ rất ít, cô cứ nằm ngắm nhìn gương mặt anh hồn nhiên khi ngủ. Dường như khi anh ngủ, mọi nỗi đau đời anh đã chìm xuống, đã tan đi không dấu vết… Gương mặt anh thánh thiện, và hiền hòa đến lạ lùng. Thỉnh thoảng cô lại hôn nhẹ lên trán, lên má anh. Cô hôn rất khẽ để không làm anh thức giấc. Cô muốn được săn sóc cho giấc ngủ của anh như bao đêm mơ ước đã trò chuyện cùng anh qua điện thoại. Cô cảm thấy yêu thương anh biết chừng nào.
Anh chợt thức giấc, mỉm cười nhìn cô – ôm siết lấy cô.
- Em không ngủ được. Sao em yêu anh nhiều quá vậy?
- Là vì kiếp trước anh yêu em nhiều, mà em vô tình làm cho anh khổ…
Cô để mặc cho anh yêu thương lắng nghe và đón nhận từng xúc cảm dâng trào trong cô như đang được bừng cháy. Cô thì thầm:
- Chưa bao giờ trong đời em lại yêu nhiều như thế này. Anh luôn trong tim, trong tâm trí em, lúc nào em cũng thấy nhớ anh. Ngay cả lúc anh đang nằm bên em, đang ôm hôn em bây giờ, mà em cũng thấy nhớ….
- Anh biết. Anh cũng yêu em nhiều như thế!...
Cô như nhìn thấy một cảm giác lâng lâng, man mác; vừa hạnh phúc vừa đắm say dấy lên nhẹ nhàng trong lòng, và cô chỉ cần có vậy. Cô ôm lấy khuôn mặt anh hôn lên đôi mắt…

Đêm nay cô nhớ anh nhiều lắm, chắc giờ này anh đã có giấc ngủ say nồng, còn cô vẫn ngồi trước cửa sổ phòng nhớ lại những kỉ niệm của những ngày qua. Cô nhớ đôi tay mềm mại, đôi chân nhỏ nhắn, vầng trán rộng, và nhất là nhớ mùi mồ hôi ấm nồng của anh. Cái cảm giác tê dại đến ngây ngất mà anh đem lại hôm nào như vẫn còn nóng hổi trong cô một cách kì lạ. Nhưng đêm nay cũng chính cái cảm giác hạnh phúc đó làm cô mất ngủ, làm cô nhớ thương anh nhiều hơn và kỉ niệm giữa anh và cô lại ùa về như cơn lũ. Cô lẩm nhẩm một mình trong đêm: “Em muốn giờ này em được nằm trong vòng tay yêu thương che chở của anh, em yêu anh, yêu nhiều lắm, và có khi còn yêu hơn cả bản thân em nữa - anh có biết không?”.
Kim chỉ giờ trên chiếc đồng hồ bàn đã chỉ sang số một. Trăng thượng tuần đã lặn tự bao giờ, chỉ còn những vệt sáng mờ mờ của các vì sao leo lét trên bầu trời tối sẫm. Và tiếng dế từ khu vườn, từ bờ ruộng phía trước nỉ non như khóc. Màn đêm vắng lạnh và mênh mông…

----------------------
*nguồn: xunau.org

 


khất nợ - nguyễn tấn lực * thơ














Này em yêu! Xin cho anh được khất
Món nợ tình không tính lãi thuở mười lăm
Dù em thương gia hạn đến… trăm năm
Anh cũng bó tay không làm sao trả được!

Thời con gái em ngọc ngà mươn mướt
Ấy nhau rồi… rủng rỉnh… một bầy con
Tháng năm qua nhan sắc mỏn mòn mon
Mùa thiếu nữ xa em vèo cánh gió

Đường công danh anh rong chơi đâu đó
Dẫu miệt mài xuống biển với lên non
Gia tài to sù là… mấy đứa lon ton
Xinh giống em sáng như châu như báu

Mai mốt đây nhà mình đông đen đám cháu
Em sẽ rất vui và tíu tít tối ngày
Ký giùm anh giấy hẹn nợ hôm nay!
Để kiếp sau lại… làm chồng anh trả tiếp…


Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

ngô đình hải - thơ… ngày đi học * thơ














nhỏ ơi!
.
Nhỏ cao chân bước qua mười tám
Rớt cái hồn nhiên xuống mặt đường
Anh nhặt lên yên sau xe đạp
Đem về cho bớt tiếc bớt thương

Nhỏ ơi! Nhớ mang theo sân trường
Lỡ mai bước lạc chốn mù sương
Vẫn có ở xe anh một chỗ
Vắng Nhỏ rồi! Còn đó mùi hương

Xưa ngồi để anh giữ “ghi- đông”
Nhỏ cười làm xe chạy cong vòng
Còn hỏi: “Có em leo dốc nặng?”
Cũng đâu nặng bằng chở trống không!

Chắc là tại anh thiếu sợi dây
Không buộc được Nhỏ ở nơi này
Giờ phải đi tìm bao góc phố
Nhìn nắng phơi khô tháng với ngày

Phải chi Nhỏ cứ luôn mười bảy
Anh chở Nhỏ hoài tới… ”tết Tây”
Nhỏ đi xa mấy anh cũng kệ
Vẫn đợi Nhỏ về! Chở Nhỏ đây…
 .
cho anh nắm tay nhe em
 .
Cho anh xin cái nắm tay
Nhẹ như tia nắng cuối ngày… được chưa?
Đừng nghe thiên hạ hơn thua
Dễ như hai tiếng dạ thưa ban đầu

Đưa tay anh nắm thật lâu
Tay nào chưa có ngón xâu nhẫn người
Tay
nào cũng chỉ một thôi
Đưa tay anh nắm thành đôi… thật mà

Đừng ngại ngùng đưa tay qua
Chung quanh đâu có ai ra nhìn mình
Bàn tay con gái nhẹ tênh
Nắm tay một cái lênh đênh cả đời

Đưa tay anh nắm thử coi
Tay nào đi lạc lại chơi tay này
Bàn tay nào thích đổi thay
Tay
nào sấp ngửa tỉnh say thì đừng

Bàn tay nào của người dưng
Tay
nào em muốn để cùng tay ai
Cho anh nắm lỡ mai này
Em đưa người khác hai tay sao đành

Cho tay anh nắm một lần
Nợ này trả đến trăm năm cũng vừa
Biết đâu lần này lại chừa
Trả xong nợ vẫn còn thừa tay anh

Đưa tay anh nắm để dành
Sau này có nhớ xòe bàn tay xem
Đưa tay anh nắm nhé em…
.
trò chơi con gái
.
nhảy dây
.
Sợi dây như nhớ mặt đường
Đưa em lên xuống sân trường giờ chơi
Dây và em kết thành đôi
Thừa bên ngoài cái bóng tôi… ngập ngừng
.
banh đũa
.
Đón viên sỏi rớt từ trời
Xòe ngang bó đũa cho người làm quen
Nhặt lên từng chiếc lại quên
Sót bên đời chiếc mang tên tôi kìa
.
ô quan
.
Hai hàng đá cuội ngăn ô
Em ngồi nhẩm đếm giấc mơ nào còn
Đi qua từng ấy ô vuông
Tôi không “quan lại” em thương làm gì!
.
lò cò
.
Nhón gót chân nhảy thật xa
Lò cò sắp một lần qua cầu này
Ngỡ ngàng chiếc guốc rời tay
Ném đi em để chân này thảnh thơi
.
và…
.
Những trò chơi tuổi học trò
Chỉ còn thiếu mỗi hẹn hò… với tôi
Một thời con gái xa xôi
Em ơi! Còn nợ với tôi… hẹn hò!
 .
honda
 .
Từ lúc thôi không đi bộ nữa
Em đến trường bằng chiếc Hon-da
Vắt ngang vạt áo lên phía trước
Chiếc cặp rời tay xuống “ba-ga”

Bỏ công anh đứng đợi hàng giờ
Chỉ thấy vèo cái bóng em qua
Cô bé lọ lem thành công chúa
Ngóng cổ anh nhìn mãi không ra

Tan trường em vội vã lên xe
Nổ máy - nhu mì hóa kiêu sa
Tiếng xe bắt anh thành người lạ
Gọi thì thầm em đâu có nghe

Anh biết rồi đây mỗi lúc về
Thiếu người con gái để anh đưa
Tiếng guốc thôi khua trên đường vắng
Còn mỗi bóng anh dưới vỉa hè

Đâu phải chỉ mình anh nhớ em
Hai hàng cây cũng đứng lặng thinh
Những chiếc lá me rơi vô định
Nắng hết còn vương trên tóc mềm

Không biết từ đâu có Hon-da
Làm cho hai đứa thêm cách xa
Đường về nhà em thành ngắn quá
Chỉ còn nỗi nhớ dài thêm ra

-------------------
* nguồn: xunau.org


 

về tập thơ lời tình buồn - chu trầm nguyên minh * ngỏ


      Thơ là tình yêu, không chỉ dành cho nam-nữ, yêu ta, yêu người… thơ còn có một chút hơi thở của cuộc sống, một chút thái độ người viết đối với lịch sử của thời đại họ đang sống.
 
    Thơ được đọc và được cảm nhận bằng nhiều cảm xúc của từng người đọc, không ai giống ai, đó là chưa nói đến người đọc đặc biệt, người không thích thơ nhưng phải đọc thơ.
                                Úp khuôn mặt đầm đìa nước mắt
                                Đợi một thời sẽ đến mai sau.
    Đó chỉ là tâm trạng cô đơn, buồn, khắc khoải… của một người trong Đêm Thánh Vọng năm 1968, nhưng nếu nó được viết vào một thời khác, nó - có thể - sẽ được hiểu khác, ngộ nhận. Tôi vốn nhát, nên rất sợ điều này, vậy nên xin minh định rõ: những bài thơ in trong tập thơ này tôi viết trước 1975.
    Trong thời gian chuẩn bị in tập thơ này, tôi được “góp ý” và phải tự bỏ đi một số bài không “phù hợp “… như một người mẹ muốn sinh con phải tự nắn đứa con từ trong bụng cho đúng với ni tấc của thời đại nó sắp ra đời... Lời Tình Buồn là đứa con như vậy.
    Sau năm 1975, tôi không viết, không đọc hơn 30 năm, dù có lúc muốn viết đến điên cuồng mà không thể viết được. Trong thời gian này, thỉnh thoảng tôi nhớ đến các bạn cầm bút cũ… Chỉ có một người tôi đi tìm suốt ngần ấy năm không gặp, tình cờ một buổi chiều lang thang trên phố Sài Gòn, tạt vào một phòng triển lãm tranh, hỏi “cầu âu” một người lạ. Cảm ơn đời, tôi tìm ra hắn.
    Từ hắn, tôi tìm lại được các anh, các bạn… những người cầm bút trước 1975, có mặt khắp nơi, đông vui quá chừng… Tôi thấy phấn kích vui mừng rồi thật sự mất ngủ nhiều đêm… nhìn bạn trên mạng, vẫn đôi kính cận, vẫn nụ cười hiền nhưng ốm hơn, già hơn, nhăn nheo hơn… Tôi tự hỏi cái gì trong thân thể ấy làm nên sức mạnh cho anh đi tìm, giữa mịt mù xa cách, trong mênh mông đất trời, từng câu thơ, bài viết… Anh góp nhặt lại làm nên kho tài liệu quí cho nền văn học Việt Nam. Tôi nhìn anh gánh trên vai hàng ngàn, hàng ngàn trang sách… và muốn nói cùng anh, chúng tôi những người mê văn chương đứng bên anh, anh không cô đơn, cô độc một mình. Ngày sau, khi nói đến nền văn học Việt Nam nhất định tên anh sẽ được nhắc đến...
    Và hắn, tôi nhìn hắn bằng xương, bằng thịt, hắn ốm, nhỏ và nhẹ như mây trời… và cũng tự hỏi cái gì đã làm nên sức mạnh… Ngày xưa, khi làm Ý Thức hắn vì “yêu văn chương chữ nghĩa” thực lòng, hắn muốn dấn thân… Hôm nay, hắn vật lộn với Quán Văn vì “yêu chữ nghĩa”. Thực lòng, hắn muốn làm ngọn lửa để hâm nóng lại một thời đã rất xa, đã nguội lạnh, hắn muốn là nơi anh em lui về, hắn muốn góp lại những tiếng cười xưa cũ… hắn muốn anh em cầm lại bút… Mỗi khi nhắc đến bạn hữu và kỷ niệm xưa, hắn đang nói bỗng dừng lại, lúc ấy trong đôi mắt hắn đầy nước, chỉ chực trào ra…
    Và như vậy, nhìn lại thời gian bỏ phí đến nửa đời người, tôi ân hận, tiếc nuối đến đắng lòng. Tập thơ này, như lời tạ lỗi, và cũng là một minh chứng hiện hữu, tôi trở về, dù chỉ làm người gác già đứng bên hắn, bên bằng hữu năm xưa.
    Cảm ơn các bạn đã quen hay chưa quen, các bạn đã, đang và sẽ tiếp sức cho tôi đi hết đoạn đường còn lại ngắn ngủi này của cuộc đời.
    Xin được ôm và hôn các bạn đã về đây, đứng bên tôi trong tác phẩm nhỏ bé này.
    Trân trọng,
    
    Saigon 1/11/2012
    ---------------------------
    * nguồn: vandanviet.net

 

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

bài văn lạ về nỗi sợ của loài người - bùi thị kim anh

Diễn viên Lương Mạnh Hải lại nói: "Tôi chỉ sợ luật pháp"... Phải chăng bên cạnh sự can đảm thì cái sợ ở một khía cạnh nào đó cũng thật cần thiết?



Đề bài:

Trong bài phỏng vấn diễn viên Lương Mạnh Hải trên trang tạp chí điện tử Đẹponline ngày 14.9.2012 có đoạn đối thoại sau:
 - Còn anh, anh sợ “thằng”nào? 
 - Tôi chỉ sợ luật pháp. 
 - Ngoan hiền thế kia sao phải sợ luật pháp? 
 - Đấy, chính vì sợ luật pháp nên mới ngoan hiền.

Lấy “Sợ” làm đề tài, anh (chị) hãy viết một bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ của mình.


Bài làm:


Napoleon từng nói “Kẻ nào sợ bị khuất phục, kẻ đó sẽ thất bại”. Bởi thế nên trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta luôn được khích lệ động viên bằng những câu nói “Đừng sợ thất bại”, “Chớ sợ khó khăn”… Có lẽ trong suy nghĩ của nhiều người, cái sợ dường như thật vô ích, cái sợ trở thành một thứ ngăn trở con người tiến lên, thành công. Vậy mà trả lời phỏng vấn một tờ báo, khi được hỏi sợ điều gì, diễn viên Lương Mạnh Hải lại nói: “Tôi chỉ sợ luật pháp”. “- Ngoan hiền thế kia sao phải sợ luật pháp?”. “- Chính vì sợ luật pháp nên mới ngoan hiền”. Phải chăng bên cạnh sự can đảm thì cái sợ ở một khía cạnh nào đó cũng thật cần thiết?


Sợ là cảm xúc lo lắng, bất an khi đối diện với một nỗi nguy hiểm hoặc một mối đe dọa nào đó có thể xảy đến với mình. Sợ là một biểu hiện tâm lý mà bất kỳ ai cũng sẽ gặp phải trong cuộc sống, nó luôn hiện diện thật phong phú. Một đứa bé có thể sợ không có mẹ ở bên, một học sinh sợ bị điểm kém, một cô gái nhút nhát có thể sợ khi đối diện với đám đông, một người bán rong sợ trời mưa gánh hàng bị ế, một người sắp rời khỏi cuộc đời sợ cái chết,… Theo các nhà tâm lý học thì sợ là một cảm xúc thuộc về bẩm sinh, bản năng của mỗi con người, nó là một điều rất đỗi bình thường.


Đa phần ta vẫn thường cho rằng sợ hãi là một cảm xúc không tốt, nó khiến con người trở nên nhụt chí, trở nên hèn nhát và cản trở thành công. Kinh Phật cũng đề cao cái “vô úy”, “vô sở úy” (tức là không sợ hãi) mà răn rằng: “Đừng nên để lòng vào chỗ sợ hãi lắm mới xa lìa trong trường chiêm bao tráo trác”.


Nếu sợ thất bại mà không dám đối diện với khó khăn, không dám thử, không dám khám phá những cái mới, cái sợ đó sẽ khiến con người trở nên nhỏ bé và giới hạn khả năng của chính mình. Turgot nói: “Có những người vì sợ gãy chân mà không dám bước đi. Nhưng không dám bước đi thì khác nào chân đã gãy?”. Quả thực, với cuộc sống phong phú này thì một lần dám đối diện với thử thách, một lần dám “liều” thì con người sẽ khám phá và mở rộng hơn rất nhiều cuộc sống vốn ngắn ngủi, đó là khi thành công đến, là khi tìm thấy và khẳng định được chính mình.


Nếu sợ cường quyền mà khuất phục, cúi đầu để được sống, để đạt được mục đích đê hèn thì nỗi sợ hãi đó cũng thật đáng khinh. Sợ cấp trên nên nịnh nọt để được thăng tiến, để không bị trù dập, sợ mất cơ hội mà tranh giành, đấu đá dẫm đạp nên mọi giá trị. Những nỗi sợ đó khiến con người vốn nhỏ bé lại càng bị kéo xuống thấp hơn.


Nhưng không phải vì thế mà cứ sống một cách ngang tàng, không biết sợ bởi lẽ có những nỗi sợ lại rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu biết tiết chế nỗi sợ hãi và biết sợ hãi đúng lúc, đó có khi lại là một cách hay để sống tốt cuộc sống của mình.


Bởi lẽ đối diện với bất kỳ một vấn đề nào trong cuộc sống, cái sợ sẽ khiến con người trở nên cẩn trọng hơn. Cuộc sống luôn ẩn chứa những khó lường, những thay đổi mà con người không thể biết hết, sợ những hiểm nguy đó cũng giống như một người đi trong đêm sợ bóng tối vậy. Để từ nỗi sợ đó, ta sẽ tính toán cẩn thận và có những bước đi đúng đắn. Sợ thất bại, ta sẽ cẩn trọng để không phải mắc sai lầm, để đi đến thành công nhanh chóng hơn. Nếu không biết sợ, ai cũng có thể nhắm mắt làm liều, làm bừa thì hậu quả sẽ khôn cùng. Vụ sập cầu Cần Thơ năm 2008 chẳng phải cũng là biểu hiện của sự thiếu cẩn trọng mà căn nguyên của nó cũng chỉ vì không biết sợ hay sao?


Hơn nữa, đôi khi cái sợ lại là biểu hiện trái chiều của thái độ trân trọng với cuộc đời. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết: “Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung”. Một ví dụ giản dị nhất của nỗi sợ, đó là sợ cái chết. Sợ cái chết không chỉ là một nỗi sợ bản năng của con người mà với những người biết trân trọng cuộc sống, sợ cái chết vì còn nhiều điều chưa hoàn thành, vì còn nhiều dự định còn ấp ủ. Không yêu đời sao phải ngại chết, không trân trọng tình người sao phải sợ mất tình?


Ta vẫn thường nhìn nhận sự sợ hãi đồng nghĩa với hèn nhát, thiếu can đảm, từ đó mà xem nhẹ, coi khinh cái sợ. Nhưng đôi khi, có những nỗi sợ hãi lại tôn con người lên, khẳng định phẩm giá của con người, như nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân, nhân vật Huấn Cao - một con người không biết sợ bất cứ thế lực nào nhưng lại có một nỗi sợ thật cao quý “sợ phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Chính cái sợ đó đã tôn vinh Huấn Cao lên thêm một bậc của kẻ anh hùng.


Trở lại với cuộc đối thoại ngắn của diễn viên Lương Mạnh Hải để thấy được một trong những điều con người nên sợ hãi, đó là sợ pháp luật. Người ta thường nói, nếu không làm điều gian tà, độc ác, sao phải sợ sự trừng trị của pháp luật? Nhưng Lương Mạnh Hải lại cho rằng người thiện lương mới là người sợ pháp luật. Bởi lẽ cái sợ sự trừng trị nghiêm minh của pháp luật với những kẻ gian tà thực chất chỉ là cái sợ bề ngoài, cái sợ thuộc về bản năng khi phải đón nhận một bản án không tốt dành cho mình. Còn cái sợ pháp luật của người lương thiện đó không chỉ là cái sợ để hướng con người biết giới hạn, biết hành xử đúng mực mà đó là cái sợ khi phải đối diện với tòa án lương tâm trong chính mỗi con người.


Xã hội sẽ ra sao nếu như ai ai cũng không biết sợ pháp luật? Đó là khi những quy tắc, chuẩn mực, giới hạn bị phá vỡ, khi mọi quyền của con người bị xâm phạm một cách ngang nhiên. Đó là khi ai cũng có thể lợi dụng những kẽ hở của pháp luật để gây tội ác, như những dư chấn sau vụ án Lê Văn Luyện, đó là tội ác của Lê Anh Tuấn, không biết sợ pháp luật vì biết mình chưa đủ độ tuổi luật định để nhận bản án thích đáng của pháp luật đối với tội ác dã man của mình.


Bởi thế mà cái sợ không phải lúc nào cũng là vô ích, vô nghĩa. Sợ để biết sống đúng mực, sợ để biết trân trọng những gì đáng quý trong cuộc đời, sợ để biết cẩn trọng hơn. Đó là cái sợ nên có trong cuộc đời.


Cuối cùng, thực chất, sợ và không sợ cũng chỉ tồn tại trong cùng một mối quan hệ mà thôi, vì sợ cái này mà không sợ cái kia. Nó giống như sự can đảm của người lính, không sợ cái chết bởi sợ sống một cuộc sống còn tồi tệ hơn cái chết, đó là cuộc sống của một dân tộc đã chết. Nó cũng giống như nhà bác học Ga-li-lê không sợ giáo hội Thiên Chúa giáo thế kỉ XVIII vì sợ chân lý bị đánh cắp khi bảo vệ quan điểm Trái Đất quay quanh mặt trời của mình. Bởi vậy sợ và không sợ, cái nào nên, cái nào không nên thực chất không có ranh giới rõ rãng, ranh giới đó do chính mỗi người tự đặt ra khi đối diện với mọi vấn đề trong cuộc sống. Để làm sao, dù không sợ hay sợ thì ta vẫn luôn hành xử một cách đúng mực.


Còn tôi, tôi sợ một ngày tôi đánh mất chính mình…

----------------------------
* nguồn: vietnamnet & dantri



miền thơ dại - nguyễn đăng trình * thơ
















đôi khi mơ về phố huyện
tôi cùng chiếc bóng lang thang
giữa mùa bằng lăng lím tím
nhớ lung tung… thuở hoang đàng…

ngang qua ngôi vườn kín cổng
chẳng biết con nhỏ… tên gì?...
gã nào xui neo tầm mắt
là không bước nổi chân đi…

lê la cổng trường con gái
bướm đâu bướm trắng một rừng
gã nào xăm mình trỗ mẫy
cũng nghe tim nhảy… cà tưng…

loanh quanh lễ chiều xứ đạo
theo bầy chiên lửng thửng về
gã nào không thèm dại… gái
vẫn rần rần máu… tê tê…

lẩn quẩn cầu ao bến nước
mấy em rửa… mặt kỳ… chân…
gã nào ria chưa tơ mép
sẽ đi đứng rất… bần thần…

và còn biết bao kỷ niệm
muốn xa đâu dễ gì xa
lâu lâu buồn buồn ôn lại
sướng từ trong ấy… sướng ra!…

 

bài chủ nhật số 13 - nguyễn đăng trình * thơ













tự dưng nắng chợt hững lên
muốn quên mà chẳng rõ quên chuyện... gì
ù ù cạc cạc lết đi
nghe hình như tiếng ai thì thầm… ru?…

một thời đẩn quá hóa đù
cuộc tình trái khuấy vẫn cù nhầy... yêu
vẫn siêng đón sớm đưa chiều
cưới xong tá hỏa đời… tiêu tán đường!...

gối chăn chưa chán đã chường
vừa toan khoai tối vội lường sắn trưa
còng lưng mót lúa mò cua
đồng sâu nương cạn... mút mùa cà tha!…

tự dưng mưa chợt đổ xòa
muốn à mà chẳng biết à với... ai
sà lưng duỗi gối thài lai
tôi làm rơi tiếng thở dài xuống… tôi!...
2.12.12