Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

một ngày của Chúa - trương văn dân * truyện ngắn




Chiếc Lexus màu đen bóng lộn dừng lại trước cổng một biệt thự sang trọng. Một người đàn ông bệ vệ bước xuống. Trong khi gã tài xế loay hoay đi tìm chỗ đậu, người đàn ông bước lên những bậc tam cấp, đẩy cửa, bước vào nhà.

Bỗng, từ bên trong, có tiếng khóc ấm ức, phá tan khoảng không gian yên tĩnh.

Trong phòng khách, cô giúp việc đang cố dỗ một cậu bé ăn cơm, nhưng cậu bé quá ngán ngẩm những sơn hào hải vị! Câu ham chơi nên nhất định không ăn. “Nè, bây giờ em thích chơi với cái này này”. Cậu chỉ tay vào chiếc thiết giáp chạy bằng pile, có hai nòng súng giương cao đặt trong tủ kính. Cô gái dịu dàng bảo: “Chị không có chìa khóa. Lát ông về rồi sẽ lấy xe để em chạy và nã súng sau nhé!”. “Nhưng em thích chơi bây giờ cơ!”. Cô gái vẫn kiên nhẫn: “Em đang có rất nhiều đồ chơi đây này. Chơi tạm đi, lát ông về sẽ đổi sau. Em cố gắng ăn thêm một ít nữa nhé!”. Vừa nói cô gái vừa  bám theo năn nỉ, “giỏi”, cố đút thêm một muổng thức ăn vào miệng nó.

Ngay lập tức, cu cậu giậm chân, phun thức ăn phì phì xuống chiếc thảm Ba Tư trải trên sàn nhà. Rồi cậu trợn mắt, hét toáng lên, ngã lăn đùng ra đất.

Lưng cậu chạm vào một vật gì. Cộm. Cậu cầm lên, ngắm nghía, rồi không hiểu vì lý do gì, tiện tay hay điên tiết, cậu ném thẳng vào mặt cô gái. Sau tiếng “bịch” khô khốc, chiếc xe lửa tí hon bằng kim loại mỏng rơi xuống đất.

Máu từ mũi cô gái chảy xuống thành hàng.

Cô gái đứng trân, nhưng dường như cô chưa thể quan tâm đến mình. Mắt lấm lét cô nhìn ra phía cửa rồi sau đó mới đưa hai tay che mặt chặm lấy vết thương. Đầu gối run run, cô cúi xuống, một tay áp lên mặt, tay kia quờ quạng tìm nhặt những toa xe đã tách thành nhiều khúc, rời rạc văng tung tóe.

Đã nhiều tháng giúp việc trong nhà, cô thừa biết tính ông mãnh: Mỗi lần trái ý là ông khóc, ông dẫm chân và đấm ngực. Trường hợp nặng, mặt ông nhăn nhó, không nói, không ăn… Sau đó nếu thấy nỗi sợ của mọi người vẫn còn chưa đủ, ông liền tăng đô, ôm bụng quằn quại lăn trên sàn nhà. Cả lớn lẫn bé, trong nhà ai cũng sợ ông, bởi ông là con trai một. Ông chính là kẻ quyền lực nhất nhà.

Cô gái biết phận, khép mình trong thái độ nhẫn nhục và cam chịu. Không dám một lời trách móc.

Chính lúc đó, người đàn ông vừa bước qua ngạch cửa, đưa đôi mắt nhìn vào bên trong. Dò xét.

- Ba, ba… con mẹ này làm gãy xe lửa của con.

Xương sống cô gái lạnh buốt. Cô biết chiếc xe lửa đó là thứ đồ chơi cao cấp mà mẹ ông mãnh đã nhờ người mua tận bên Mỹ để làm quà sinh nhật cho con.

- Cô đã làm cái gì vậy, hả?

Cô gái hoảng hốt, ngẩng đầu, khẽ đưa mắt nhìn thằng bé rồi sợ sệt quay sang ông chủ:

- ạ thưa ông… on lỡ tay làm rớt”… Vừa nói cô vừa cúi xuống, tiếp tục nhặt những toa tàu vương vãi trên tấm thảm len. Bàn tay trái buông ra nên máu từ vết thương trên mũi tiếp tục rịn ra.

- Giờ cô tính sao, hả, hả?

- Dạ để con gắn lại.

Cô nói chưa hết câu, ông mãnh đã hùng hổ đứng dậy. Ông co giò dẫm bẹp toa xe dưới chân rồi đá một toa khác ra xa…

Cô gái kinh hồn, lùi lại: Ô hay! em làm gì vậy?

Giọng cô thất thanh. Mặt cô lem luốt.

Giữa lúc căng thẳng đó, bà chủ cũng vừa bước vào nhà.

- Má! Má! Má ơi ! Nó làm hư… Con mẹ này nó làm gãy đồ chơi của con rồi !!! Huu huu…

- ồ khốn, tay mày bắt đom đóm hả? Rờ đâu là bể đó…

Cô gái chết lặng. Cô chưa kịp thanh minh thì thằng bé đã hét lớn:

- Đuổi cổ nó đi! Tiếng rống của thằng bé như mèo tru, nước mắt nước mũi chảy thành dòng.

Nghe con khóc, bà chủ tức khắc ra lệnh đuổi cô gái.

Thằng bé ngừng hét, đưa mắt thỏa mãn nhìn những khuôn mặt đầy ưu tư đang đứng xung quanh.

Khi nhìn thấy cô gái đi sửa soạn hành lý, nụ cười tươi tỉnh chợt xuất hiện trên môi nó.


Mười phút sau, cô gái bước ra khỏi ngôi biệt thự. Cô thất thểu ôm gói đồ đi trên đường phố.

Lúc này là mùa Giáng Sinh. Những ánh đèn màu rực rỡ giăng khắp nẻo đường, nhưng chúng không làm cô gái vui như mọi lần. Cô chỉ thấy buồn. Và cô độc.

Khi đi gần đến bến xe để mua vé về quê, cô gặp một bé trai chừng mười tuổi đang lượm khúc bánh mì của ai bỏ dở trên lề đường, ăn ngấu nghiến. Cô đứng lặng nhìn em ăn hết. Nuốt xong mẩu bánh cuối cùng, cô còn thấy thằng bé mút mút mấy ngón tay còn dính mỡ, rồi liếm mép: "Chị ơi em đói quá!".
Cô gái bỗng quỵ xuống, ôm chầm lấy em bé.

Trời không gió, nhưng cô gái bỗng thấy lạnh.

Nhưng có lẽ không phải vì giá buốt mà cô bật khóc. Tiếng nấc không biết có bay được lên cao, vút đến ánh sao, trong ngày Chúa ra đời?...

---------------
* nguồn: xunau.org 

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét