Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

thời sự - nguyễn văn gia











 Nhân dân mình
 Mấy ai không chịu ơn gốc rạ
 Những anh hùng
 Thi sĩ
 Trong máu mình đều thấm giọt phù sa
 Dựng nước
 Giữ nước
 Độc lập
 Tự do
 Hãy nói giùm tôi
 Có thứ nào không cần hạt gạo
 Nhưng tại sao giữa tiết thanh minh
 Mà đất trời cháy bỏng
 Ruộng vườn mồ mả cha ông
 Lại tan hoang như một bãi chiến trường
 Di sản bao đời
 Bây giờ là đôi bàn tay trắng
 Bài thơ nhỏ nầy chỉ là thời sự thôi
 Như cái vạch vôi
 Cha vẽ lên cột ngày xưa nhắc nhở
 Rằng năm 2012
 Trên đất nước tôi
 Với súng hoa cải và bom "gas" tự chế tịt ngòi
 Dẫu không giữ được
 Ruộng vườn đầm bãi
 Lịch sử mai nầy vẫn nhớ mãi
 Anh Vươn
 Và hàng trăm mẹ già chít khăn
 Lần đầu tiên NGƯỜI để tang cho ĐẤT
 Những mẹ chị ở tận Cái Răng
 Cũng đành lột truồng giữ đất...
 Có lẽ nào tôi không có quyền được biết
 Cái gì đã dồn mẹ chị cha anh ta vào bước đường cùng
 Tổ quốc sẽ ra sao
 Nếu cứ mất dần ruộng vườn núi sông biển đảo
 Đất nước sẽ mồ côi
 Nếu không có nhân dân.
------------------------------
* nguồn: blog huynhngocchenh

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét